Con sóng lớn nhất, hoá ra lại là "Sóng ở đáy sông"
Tác phẩm : Sóng ở đáy sông Tác giả : Lê Lựu Mở đầu Nhà văn Nam Cao viết: "Nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối", thực vậy, nghệ thuật sẽ luôn là và mãi là thứ ánh sáng ban ngày: thinh không nhưng cần thiết, dịu dàng mà quan trọng đối với đời sống con người từ đầu buổi bình minh cho đến hết ngày tận thế. Và để trở thành thứ ánh sáng quan trọng ấy, phải chăng nghệ thuật, hay chính văn chương sẽ bắt nguồn từ thực tại đời sống, từ những mảnh ghép nơi con người? Sẽ là "tiếng kêu đau khổ từ những mảnh đời lầm than"? Nhà văn Lê Lựu đã có câu trả lời cho câu hỏi ấy trong thiên tiểu thuyết "Sóng Ở Đáy Sông", một câu trả lời giản dị đúng cho một thời nhưng đồng thời là chân lý cho mọi thời. Tóm tắt Lấy bối cảnh xã hội Việt Nam những năm cuối chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử và thời bao cấp sau năm 1975, "Sóng Ở Đáy Sông" là câu chuyện về cuộc đời của Núi: từ khi thơ ấu đến lúc đi qua tuổi trẻ. Núi, dưới sự uy nghiêm của cha, đã từng là một học sinh...